Dành cho ai đó đang muốn bỏ nghề Y!

Những chia sẻ rất thực tế trên HMU Confessions của một sinh viên Y khoa đã tốt nghiệp nhưng đã bỏ nghề Y. Đây là những lời tâm huyết cho các bạn sinh viên Y khoa mới vào trường cũng như một số bạn đã trải qua những năm đầu suy xét xem sở thích, đam mê và khả năng của mình có phù hợp với con đường đầy nhọc nhằn này không. Nếu không phù hợp, hãy dừng lại – nhưng đừng vội vã để phải hối tiếc cho những năm tháng đã qua…

Dành cho ai đó đang muốn bỏ nghề Y!

Nguồn: HMU Confessions

Hôm nọ mới đọc được cfs của một bạn muốn dừng lại con đường y khoa để đi theo đam mê hội họa. Mình cũng muốn tâm sự một chút (Mình không khuyên các bạn bỏ ngành Y nhé, chỉ là ai giống mình phần nào thì đọc, có lẽ số ít thôi).

Mình cũng đã từng học bác sĩ 6 năm, thi vào Y là vì gia đình, sở thích là vẽ, môn học ưa thích là Toán (nhất là hình học không gian). Nếu thời mình thi có internet phát triển như bây giờ để tìm hiểu cụ thể từng ngành học thì có lẽ mình đã được thi Kiến trúc của Xây dựng rồi. Nhưng rất tiếc, mình buộc phải thi khối A và B theo ý gia đình.

Học xong 6 năm HMU, mình vẫn không yêu nghề nổi. Đi viện mình thương các bệnh nhân, những hoàn cảnh khó khăn, vẫn cảm thông với nghề y, nhưng tất cả nó chỉ dừng ở tình cảm đơn thuần, không phải chuyên môn. Đây chỉ là ý kiến cá nhân của mình: nếu bạn cảm thấy sợ mỗi khi đi trực, cảm thấy không tự tin chút nào khi thi cử, không bao giờ có hứng thú đọc sách y, chán chường khi đi bệnh viện, hãy dừng lại! Y là ngành học cả đời, nếu chán và sợ nó thì không nên theo, tốt cho mình và cho cả người bệnh.

Nhiều người hỏi mình có tiếc 6 năm không? Có chứ, 6 năm đâu phải là ngắn, nhưng mình rất sợ nếu cố đâm theo y thì mình sẽ phải tiếc cả một đời. Nghĩ tích cực thì 6 năm đó coi như trải nghiệm, biết được những kiến thức bổ ích về sức khỏe, dinh dưỡng.

Nhưng bạn chỉ nên dừng lại nếu bạn xác định được đam mê của mình. Nếu bạn nói không thích y nhưng cũng chẳng biết bản thân thích gì, hãy cố gắng tiếp tục, bởi có dừng lại bạn cũng chẳng biết nên chọn con đường nào để đi.

Quay lại với sở thích hội họa. Nếu thích một thứ thực sự, hãy biến nó thành đam mê, và biến đam mê thành ngành nghề kiếm tiền, để được sống với nó cả đời mà không hối tiếc. Mình cũng từng nghĩ làm họa sĩ thì nghèo lắm, mà mình cũng chỉ vẽ tạm thôi, chẳng phải xuất sắc hơn người.

Tốt nghiệp HMU, mình về nhà nửa năm, nửa năm chỉ để suy nghĩ thấu đáo, để vạch ra con đường sẽ đi tiếp. Và mình chọn thiết kế đồ họa. Mất 1 năm tiếp theo để mày mò học thiết kế. Câu hỏi đặt ra là: mình chỉ học có 1 năm mà là tự học tại nhà, sao sánh bằng những người học 5 năm bài bản được? Cơ hội xin việc gần như không có. Vì vậy mình đã chọn con đường thiết kế tự do, tự làm chủ.

Tóm tắt một chút: mình thích vẽ đen trắng, muốn có một công việc giờ giấc thoải mái để dành thời gian cho gia đình, địa điểm làm việc không bó buộc, không thích giao lưu xã hội nhiều. Và mình đã thực sự tìm được một công việc bao gồm tất cả những điều trên. Thực ra trình thiết kế tự học của mình vẫn rất gà mờ, haha, nhưng hướng đi mình chọn không cần cao siêu. Một đứa vẽ tàm tạm, thiết kế tàm tạm, cuối cùng đã tự tìm ra một công việc mà 24 năm cuộc đời nó chưa từng nghe tới. Mình nhận ra trong xã hội này có rất nhiều hướng đi, rất nhiều ngành nghề mà cả nước Việt Nam này có khi chẳng mấy người biết (nên xin phép không tiết lộ nghề kẻo lại thêm đối thủ cạnh tranh, hehe).

Nhà mình làm nông, không tiền không quan hệ, mình thì sống hướng nội, không thích va chạm nhiều. Tốt nghiệp xong mình xin mẹ đúng 3 triệu để trụ lại Hà Nội và tự học thiết kế. Sau 2 năm, mình mới có thể kiếm được chục triệu một tháng. 26 tuổi mới kiếm được 10tr/tháng, nghe ra thì không có động lực lắm nhỉ? Nhưng mình tự động viên rằng mình đã mất 6 năm học y, tính ra tuổi nghề mình chỉ tương đương đứa 20 tuổi thôi. :v Sau đó mình đã cố gắng phát triển mảng thiết kế thành bán hàng. Tức là đi theo con đường thiết kế hoàn toàn có thể kinh doanh, có thể làm giàu. Trái ngược với suy nghĩ Họa sĩ nghèo của mình thời mông muội. :)) Đối thủ cạnh tranh đi trước mình kiếm cả trăm triệu mỗi tháng, mình còn xa mới được vậy nhưng sẽ cố.

Quan trọng nhất, mỗi ngày làm việc giờ đây là một ngày vui, tiền vẫn có, vẫn được sống với đam mê.

Vì vậy, những ai đang mông lung không biết nên làm gì, đừng ngại bỏ ra mấy tháng suy xét và cân nhắc. Bạn đã mất 6 năm học y thì mấy tháng không là gì cả, đừng vội vã để phải hối tiếc.

Chúc các bạn lựa chọn được công việc khiến bản thân vui vẻ mỗi ngày!

Nguồn: HMU Confessions

Xem thêm:
Trang web đang upload liên tục các video bài giảng và tài liệu chẩn đoán hình ảnh. Để nhận được thông báo về các bài viết mới nhất, vui lòng đăng ký tại Form nhận bản tin và theo dõi tại kênh Youtube

Load More In Blog